Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

vì anh là gió

u8709_t1260005560_9Ysmq.jpg


Em! Đã lâu rồi anh không có một giấc ngủ ngon.Cứ nhắm mắt lại là anh nhìn thấy em. Nhìn thấy những ngày em và anh tay trong tay hạnh phúc. Sự mất mát mà tìm thấy được nguyên nhân có lẽ sẽ giảm phần hụt hẫng , bớt phần trống trải.

Anh mất em, mất đi người quan trọng nhất. Đến giờ này anh vẫn không biết vì đâu ? Vì khoảng cách xa xôi giữa em và anh hay là vì anh không xứng đáng ? Anh cứ thẫn thờ tìm đáp án nhưng cuối cùng cũng chẳng để làm gì. Sự hụt hẫng, trống trải trong anh giờ đã quá lớn. Chẳng lý lẽ nào có thể khiến viết thương trong anh bình phục.

Anh thấu hiểu nỗi đau của kẻ bị bỏ rơi, của sự chờ đợi tuyệt vọng, của những hy vọng đến theo từng ngày rồi lại tắt ngúm trong đêm. Tình yêu em dành cho anh là gì ? Có lẽ chỉ là những đam mê nhất thời và bồng bột. Anh chẳng ngờ mình lại yêu em nhiều đến thế.Em dùng anh để lấp đầy những khoảng trống trong em. Anh đau xót nhưng vẫn mỉm cười. Vì với em, anh cũng đã từng có ý nghĩa.

Anh giận chính mình vì không thể oán trách được em. Anh ngu ngốc và mù quáng lắm phải không em? Anh biết mình mê muội nhưng anh chẳng thể nào thoát khỏi nó. Nỗi nhớ và niềm đau cứ rủ nhau dày vò tâm hồn và thể xác. Khi lí trí gục ngã, anh gọi điện cho em, chẳng để làm gì, chỉ để được nghe thấy giọng em, thấy em đang tồn tại đâu đó quanh mình.

Nghe giọng em, anh tê tái từng tế bào trong cơ thể. Anh im lặng tắt máy. Anh khóc vì thấy mình đáng thương và tủi hổ. Anh đuổi theo bóng em để rồi bẽ bàng nhận ra không phải là em và bừng tỉnh thấy mình khờ khạo biết bao.... Giờ anh mới ngu ngốc thấy tình yêu đến với mình chỉ là thoáng qua,chẳng thể nào trụ vững. Đơn giản , bởi vì anh là Gió....

1 nhận xét:

Đăng nhận xét

:) :( :)) :(( =))