Yêu xa... là trông ngóng... Yêu xa... là chờ đợi...
Yêu xa... là mong nhớ đến mỏi mòn... Yêu xa... là những khoảnh khắc tủi thân và khi cần một bờ vai để dựa vào, cần 1 tấm lưng để để ôm vào lòng nhưng không thấy!
Yêu xa... là những lúc yêu thương, nhớ mong nghẹn lòng mà không thể ở
bên để sẻ chia chút hơi ấm... không dám nhắc đến những nhớ thương vì sợ
thương nhớ trào thành nước mắt!!~... Yêu xa... là xa luôn những
cái nắm tay, xa luôn những vòng ôm, xa môi hôn và xa cả cái nồng nàn
một mùi hương quen thuộc của Anh... Yêu xa... là đôi khi đi
ngoài phố.. nhìn người ta đi bên nhau hạnh phúc, nắm tay nhau, trao nhau
những ánh nhìn ấm áp mà Em bỗng cảm thấy tủi thân, ghen tị... tự dưng
thèm một cái siết tay thật mạnh để tiếp thêm sự can đảm, để tiếp tục chờ
đợi!!... :) Yêu...
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012
YÊU NHAU KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU

Người hay hát cho em nghe rằng:
“Đừng có anh sẽ yên bình với em. Em hãy rời xa nơi này, rời bóng tối nơi anh ngủ quên…”
Và rồi kẻ rời xa không phải là em, mà là người, đã để em lại trong bóng tối cô đơ...
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012
Tay trắng yêu anh

Em bước vào tình yêu tự tin và ngần ngại. Anh thấy không, trong tay em vẫn chưa có gì, ngoài tấm bằng nai lưng thời đôi mươi rực lửa. Thấy thương và yêu anh hơn rất nhiều.Em nhìn thấy những mỏi mệt trên đôi vai anh và nơi khóe mắt. Em nhìn thấy những sợi tóc phai màu trên mái đầu người đàn ông của em 30 tuổi. Và em đau lòng. Yêu em, anh thiệt thòi nhiều quá. Yêu em, anh bộn bề nhiều quá. Yêu em, anh nhọc nhằn nhiều quá.Em tay trắng yêu anh. Người đàn bà ngoài đôi mươi là em đang bỡ ngỡ bắt đầu toan lo những công danh rất đời. Vẽ vào mộng hồng hoa trên con đường biết rằng chưa trải thảm. Nên giờ đây, khi yêu anh em vẫn là tay...
Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012
Bài văn xúc động về đồng tiền
Thư gửi mẹ.Mẹ thân yêu của con !“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận...